Cɦồηg ɱ.ấ.ƭ, con bị u̲n̲g̲ t̲h̲ư, mẹ không vay nổi 1 triệu cho con nhập viện: Nhà nội ɓỏ ɾơɨ, con cái bị ɦắƭ ɦủi vì nghèo

0
17

Chồng c.h.ế.t chưa được bao lâu thì đứa con gái út phát hiện m.ắ.c ch.ứ.ng ung thư thận t.ế b.à.o sáng. Xoay xở mọi đường, cả nhà chỉ đủ đưa Ngọc Ý (3 tuổi) vô toa thuốc đầu tiên. Còn 33 lần nữa, chị Nhi chẳng biết tìm cách nào để giữ lấy m.ạ.n.g sống cho con…

Bước đường cùng của mẹ

“Hôm bữa mùng 6 Tết, con em phải vô toa thuốc thứ 2 nhưng đi mượn một triệu khắp nơi người ta không cho. Em s.ợ lắm, s.ợ con mình phải chết”, chị Dương Thị Thùy Nhi (31 tuổi) nói đ.o.ạ.n rồi ò.a khóc.

Chị Nhi b.ấ.t l.ự.c khi chẳng còn ai cho mượn tiền để c.h.ạ.y chữa cho con gái 3 tuổi

Căn nhànhỏ nằm sâu trong cánh đồng lúa thuộc Khóm Long Thạnh, phường 1, thị xã Duyên Hải, tỉnh Trà Vinh là nơi sinh sống của 3 mẹ con chị Nhi cùng bố mẹ ruột.

Khác với không khí rộn ràng của những ngày đầu năm, căn nhà lá x.ậ.p x.ệ vắng tiếng nói cười. Ngồi trên chiếc giường nhỏ, Đặng Thị Ngọc Ý (3 tuổi) thỏ thẻ: “Mẹ ơi, con đ.a.u”.

Cơ thể chưa đầy 10 ký của con phải chịu đựng muôn vàn nỗi đ.a.u do b.ệ.nh t.ậ.t g.â.y ra

Cách đó vài bước chân, chị Nhi đưa tay quệt nước mắt khi chẳng còn biết đi đâu để v.a.y m.ư.ợ.n mà cứu con.

2 năm trước, sau một lần đi làm thợ hồ trở về nhà, anh Lợi (34 tuổi) b.ị t.a.i n.ạ.n giao thông rồi nằm l.i.ệ.t một chỗ. Được vài tháng, anh mất, bỏ lại chị Nhi cùng 2 đứa con gái khờ dại, khi ấy Ngọc Ý mới 4 tháng tuổi.

Chị Nhi bật khóc nức nở khi nhắc đến hoàn cảnh trớ trêu của gia đình

Gắng gượng sau nỗi đ.a.u m.ấ.t chồng, chị Nhi gửi 2 đứa con cho ông bà ngoại chăm sóc rồi lên Bình Dương làm công ty may. Số tiền ít ỏi mỗi tháng kiếm được, chị dành hết vào việc lo ăn uống, học hành của 2 con.

Tr.ớ tr.ê.u thay, vào giữa năm 2020, Ý liên tục đ.a.u b.ụ.ng, ông bà ngoại mới mua thuốc ở quê cho uống. Được 2 tháng, con trở n.ặ.ng, chị Nhi mới l.ặ.n l.ộ.i về quê đưa con lên Bệnh viện Nhi Đồng 2 để thăm khám.

Xấp giấy tờ viện phí và 33 đợt vô thuốc để giữ lấy h.i v.ọ.ng s.ố.ng tiếp của Ngọc Ý

“Lúc bác sĩ nói con bé b.ị u thận trái, phải c.ắ.t b.ỏ thận, em chỉ biết gọi điện về cho mẹ mà khóc. Em không biết lấy tiền đâu ra để ph.ẫ.u th.u.ậ.t cho con, g.o.m g.ó.p, vay m.ư.ợ.n họ hàng rồi nhờ nhiều người thương tình giúp đỡ, con bé được cắt bỏ thận trái.

Khoảng 2 tuần sau, em mới đưa con lên tái khám, bác sĩ bảo phải đóng thêm 4 triệu nữa, lúc đó trong người em chỉ còn 1 triệu. Mẹ em mới đi ra tiệm vàng ngoài chợ hỏi m.ư.ợ.n người ta, không hiểu sao cô chủ cho luôn 3 triệu, hai mẹ con mừng quá trời”, chị Nhi nói đến đây rồi ò.a khóc.

“Nhưng mà lấy thuốc xong, bác sĩ bảo con em b.ị u.ng th.ư thận t.ế b.à.o sáng, phác đồ điều trị 34 tuần liên tục vào thuốc mới giữ được m.ạ.ng sống. D.ự k.i.ế.n sẽ phải đi ra Bệnh viện Trung ương Huế để xạ trị nữa, em chẳng biết làm thế nào để c.ứ.u con…”.

Vì ph.ẫ.u th.u.ậ.t, vô h.ó.a c.h.ấ.t nên tóc của con cũng đã không còn

V.ế.t th.ư.ơ.ng sau ca p.h.ẫ.u th.u.ậ.t c.ắ.t bỏ thận trái, Ý còn đ.a.u nh.ứ.c mỗi khi bệnh tái phát

Cầm xấp giấy tờ viện phí trên tay, chị Nhi đau đớn khi Ý chỉ mới được vô t.o.a thuốc đầu tiên. Còn 33 lần nữa, chị s.ợ mình lại phải đánh m.ấ.t đi đứa con gái thơ dại khi chẳng còn tiền để c.ứ.u con.

“Mấy bạn nói nhà con nghèo nên không cho chơi chung”

Câu nói của Đặng Thị Quỳnh Như (12 tuổi) như cứa vào trái tim của chúng tôi. Trong khoảng không gian ít ỏi của căn ch.ò.i l.á, tiếng n.ấ.c ng.h.ẹ.n của cô bé k.h.i.ế.n chúng tôi ch.ạ.nh l.ò.ng.

Như ò.a khóc vì bạn bè x.a l.á.n.h, đứa em gái không thể ch.ữ.a bệnh vì nhà nghèo

Trong tâm thức của một cô bé học lớp 6, em s.ợ cái cảm giác đến trường b.ị bạn bè dè bỉu chỉ vì nhà em nghèo. Dù không có được điều kiện đủ đầy như các bạn nhưng Như vẫn luôn cố gắng học giỏi, bởi ước mơ lớn nhất của em là được trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho đứa em gái k.h.ờ kh.ạ.o của mình.

“Con buồn lắm, ở trường các bạn không cho con chơi chung vì nhà con